Các cơ quan trực thuộc Sở
Site liên kết

BÀI DỰ THI

 

Ngọn hải đăng soi sáng đường em đi
 
-         Diệp à, mẹ em thế nào rồi?
-         Dạ, cô bảo sao ạ?
-         Mẹ em đi viện về chưa?
-         Sao cô biết ạ? Mẹ em…
Sáu mùa phượng nữa qua rồi, chẳng biết cô có còn nhớ không, nhưng những lời hỏi thăm đó, ánh mắt chan chứa bao yêu thương, lo lắng của cô lúc đó vẫn còn đọng mãi trong em .
Mẹ em vốn khỏe mạnh, chẳng mấy khi đau ốm, kể cả ốm vặt. Người ta bảo những người như thế khi đã ốm thường là rất nặng. Không biết có đúng với mọi người không nhưng với mẹ em thì quả không sai. Lần đó mẹ em phải đi điều trị ở Hà Nội. Bình thường nghe nói đến nhập viện đã lo rồi, đằng này đi tận Hà Nội, với căn bệnh hiểm nghèo, chẳng biết sẽ ra sao nữa... Với một đứa học sinh lớp 11 – đã được gọi là người lớn chưa nhỉ, lại chưa bao giờ “bước chân ra khỏi nhà” như em lúc ấy – em thật sự hoang mang. Bố đi chăm sóc mẹ rồi, còn hai chị em ở nhà tự bảo ban nhau, nhưng chị em đi trường cả ngày từ sáng sớm đến tối mịt mới về, hơn nữa mọi thứ đâu có dễ dàng như bây giờ: chỉ một cuộc điện thoại là mọi khoảng cách được rút ngắn, mọi câu hỏi có lời giải đáp, một chuyến xe là có thể đến được nơi mình muốn… Mọi tin tức về mẹ em lúc đó chỉ trông mong vào những cuộc gọi nhờ vội vã mà bố mẹ gọi về trường của chị, ấy vậy mà có phải lần nào cũng gặp để nói chuyện được đâu…Thế nên em buồn lo và hoang mang lắm.
 Thêm một điều mà cho đến tận bây giờ em chưa một lần dám thổ lộ với ai: cũng trong giai đoạn ấy, em được cầm trên tay Tuyển tập truyện ngắn Nam Cao. Nước mắt em đã không ngừng rơi trên những trang viết của nhà văn, đặc biệt là khi đọc truyện ngắn Từ ngày mẹ chết. Em sợ, sợ lắm! Ngay cả trong giấc ngủ chập chờn mệt mỏi em vẫn sợ, sợ mình cũng rơi vào cảnh đó. Mọi lo lắng, sợ hãi đó, em giấu trong lòng, chẳng dám chia sẻ cùng ai. Thật khó khăn!
Cho đến một ngày, buổi trưa tháng năm ấy, ngay sau tiết năm, vừa biết chuyện, cô đã tìm gặp em, và cô trò mình, giữa sân trường mênh mông, dường như đã quên cả ánh nắng chói chang của mùa hè, quên cả tiếng ve inh ỏi bên tai, cô đã hỏi han em thật nhiều, đã động viên em thật nhiều, chỉ bảo cho em cũng thật nhiều. Ánh mắt vừa tràn ngập yêu thương, vừa lo lắng, vừa tin tưởng, ánh mắt ẩn chứa bao điều mà em không thể diễn tả hết thành lời mà cô dành cho em lúc ấy đã khiến em vững lòng hơn rất nhiều cô ạ, có lẽ vì khi  nhìn vào đôi mắt ấy, em thấy mình được yêu thương, được sẻ chia, nỗi trống trải trong lòng em được khỏa lấp, nỗi lo sợ, hoang mang trong em vợi bớt. Em thấy mình như con tàu nhỏ bé giữa giông bão biển khơi nhìn thấy ánh đèn hải đăng chiếu rọi. Thế nên, sau cuộc nói chuyện, dẫu một mình dấn bước trên đường về, dẫu nắng trưa tháng Năm vẫn đổ lửa trên đầu, em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, thấy bước chân mình thêm mạnh mẽ, vững chắc hơn. Cô đã tiếp thêm cho em niềm tin và nghị lực để em vượt qua quãng thời gian thử thách đó, để em vững tâm học tập và đợi mẹ em bình an trở về.
Rồi ngày vui cũng đến, mẹ em đã vượt qua bệnh tật hiểm nghèo để về bên gia đình, dẫu còn đau yếu. Trong niềm vui như vỡ òa ấy, cô lại bên em, thăm gia đình em, tận tình hỏi han, động viên mẹ em. Tấm lòng chân thành của cô ngọt ngào, đậm đà như những giọt mật ong nguyên chất mà cô đã cố công tìm kiếm dành biếu mẹ em bồi bổ vậy. Em đã chẳng biết nói gì và cũng chẳng thể nói gì, vì mọi lời nói lúc ấy đều vô nghĩa, ngôn từ dường như đã bất lực mất rồi, chỉ có ánh mắt, ánh mắt rưng rưng với lòng biết ơn chân thành của em đối với cô nói giúp em mọi điều.
Sáu năm đã qua, giờ em không còn là cô học trò nhỏ ngày nào nữa, mà đã trở thành một cô giáo, một đồng nghiệp của cô, nhưng với em, cô luôn là Cô giáo. Em luôn tự hào, hãnh diện kể về cô với các bạn học Đại cùng em trước đây, và cả các học trò của em bây giờ là cô Hà Thị Tuyên, cô giáo chủ nhiệm hồi cấp III của Diệp đấy. Cô là ngọn hải đăng soi lối chỉ đường, giúp em vượt qua sóng gió, vươn lên thực hiện mơ ước của mình.
Thời gian cứ trôi, nhiều thứ có thể bị xóa nhòa, nhưng với em, yêu thương là mãi mãi. Và cô, vẫn mãi là Cô giáo của em, những kí ức về cô vẫn vẹn nguyên trong em, lắng sâu nhất là buổi trưa tháng năm ấy, ánh mắt ấy sẽ theo em đi suốt cuộc đời./.
 





 

SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO TỈNH LẠNG SƠN

Địa chỉ: Số 6 đường Hoàng Văn Thụ, thành phố Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.812.203; Fax: (025) 3.812.203 ; Email: vanphong.solangson@moet.edu.vn

 

Thiết kế và xây dựng : Công ty cổ phần Công Nghệ Bình Minh www.binhminh.com.vn